Chút mơ mộng
Ấy tâm hồn thi sĩ
Hay vương tình . . . lãng mạn dệt lời thơ
Trong vườn trăng . . . mớm vào gió ỡm ờ
Gửi tâm sự bồng bềnh theo gió cuốn
Dưới nắng mai mơ màng trông bướm lượn
Bên cội hoa
Lòng vương vấn . . . xa xôi . . .
Nhìn mây trôi . . . mơ được tới bên người
Nghe gió thoảng ngỡ làn hơi ai thở
Lá lay động tưởng dáng hiền ngọc nữ
Cỏ lung lay mường tượng gót chân sen
Tâm mơ hồ . . .
buông thả . . .
mặc đời . . .
quên
!
Waoooooooo..chào huynh NTH , vậy là từ nay TN có thể đọc những dòng thơ mượt mà của huynh thoải mái tại đây chứ ko còn phải chạy lung tung đi kiếm nữa _TN cám ơn huynh nhiều thật là nhiều và chúc huynh vui
Bốn mươi năm đã ra khơi
Bốn mươi năm vẫn cuối trời tìm nhau
Tình vẫn đậm như mầu nước biển
Dù dòng đời bao chuyện đổi thay
Hôm nay tìm lại nhau đây
Cà kê chuyện cũ tháng ngày năm xưa
…
Nhớ ngày đó tuổi vừa đôi tám
Nợ bút nghiên đành tạm quên đi
Non sông khói lửa loạn ly
Trai anh hùng chẳng quản gì gai chông
Quyết hăng hái một lòng vì nước
Gian nan không làm nhược khí hùng
Kinh ngư tuần tiễu biển Đông
Hay trong sông lạch, núi rừng thâm u
Cuồng phong lộng, đạn thù gầm thét
Vẫn bền lòng , lẫm liệt chẳng sờn
Điều quân dàn trận hiên ngang
Bao phen địch phải tan hoang mất hồn
Đang giữa lúc chưa tròn mộng lớn
Chí tang bồng chửa vẹn đời trai
Bỗng dưng vận nước đổi rời
Thân trai phải chịu cảnh đời ly hương
…
Rồi trên khắp nẻo đường thế giới
Giữa quê người nghĩ mới đớn đau
Kẻ nơi hoang lạnh u sầu
Người trong thành phố nào đâu hơn gì
Ngoài ba chục thầm thì học nói
Tiếng nước người khua mỏi cả tay
Đứa trời Mỹ
Kẻ nước Tây
Cũng đều quần quật tháng ngày kiếm ăn
Ngày kiếm sống đêm nằm bóp trán
Nhớ mẹ cha, bè bạn, anh em
Tủi thân lệ ướt gối mền
Tầu xưa, biển cũ từng đêm hiện về
Niềm đau đớn ê chề thân xác
Thân nơi đây, hồn lạc chốn nào
Nhớ thương lòng dạ nao nao
Anh hùng nuối tiếc . . . chiến bào ngày xưa
***
Hình như xuân đã qua nhanh
Vắng chim đua hót trên cành nhởn nhơ
Tả tơi hoa rụng ven hồ
Nhìn hoa tan tác buồn ngơ ngẩn lòng
Xạc xào khóm trúc bên song
Ngả nghiêng theo gió một dòng âm xưa
***
NguyễnTâmHàn
Anh gọi Xuân về cho hoa trời bừng nở
Để cùng em tô hồng thắm trần gian
Cho hương thơm quyện hơi thở nồng nàn
Gió thoảng mát như lời em hiền dịu
Anh gọi Hè về cho chan hòa nắng chiếu
Để mắt em thêm rực rỡ long lanh
Như thiên hà lóng lánh ngập trời xanh
Ngưòi yêu hỡi . . . mắt nai ngời tinh tú
Anh gọi Thu sang hong tím mầu nhung nhớ
Để hồn anh tưới ngập mắt thu trong
Lá reo vui ôm quyện gót sen hồng
Hồn thoảng nhẹ như tiếng thu vọng lại
Anh gọi Đông sang kéo mầu mây hoang dại
Giăng ngập trời, thả tuyết trắng mênh mông
Ủ tình ta được đẹp đến vô cùng
Nét diễm tuyệt ngự đáy tim lộng ngọc
Anh đòi thời gian những lụa là gấm vóc
Của thuở mình từng bước đón đưa nhau
Trả những đêm cùng ngồi ngắm trời sao
Gió nhẹ thoảng, trăng huyền mơ diệu vợi
Anh bâng khuâng nghe lời tình réo gọi
Xoáy buồng tim, giọng hờn ngập không gian
Âm mơ hồ vọng tự cõi xa xăm
Tiếng réo gọi trả mình thời hoa mộng . . .
*
Trách ai gây cảnh đao binh
Để công nương phải lụy mình thảm thay
Cành vàng còn tuổi thơ ngây
Vì cơ đồ chịu trong tay tướng thù
Niềm đau trải đã ngàn thu
Dân Nam vẫn xót nỗi u uẩn tình
Dâng thơ vụng,
kính anh linh
Người vì nước Việt phải đành lụy thân
*
NguyễnTâmHàn