Nắng Mưa là chuyện.....!
Một cô gái vì buồn phiền chuyện gia đình của mình, nên đem hai đứa con nhỏ về nhà cha mẹ để ở, cô tha khóc kể lể than thở với mẹ rằng:
- Con thực sự hết sống nổi với anh ta rồi! Thà là sống một mình như vậy nuôi hai đức con còn sướng hơn. Lúc nào trong nhà cũng có chuyện gây gổ, cứ như thế thì hai đứa nhỏ sẽ luôn chứng kiến những điều không tốt, lớn lên sẽ bị ảnh hưởng không hay!
Người mẹ nhìn cô gái nhẹ nhàng nói:
- Con à, giai đình nào mà không có chuyện của gia đình đó con gái cưng! Trời còn có nắng có mưa, huống chi con người lúc giận lúc vui. Nếu con e rằng mấy cháu của mẹ bị ảnh hưởng không tốt, thì hai vợ chồng nên thông cảm và nhẫn nhịn nhau chứ, đâu phải giải quyết như thế. Hãy nhớ lại xem, cha mẹ đâu có ép duyên con đâu! Con có còn nhớ là do chính con đã chọn cuộc sống hiện tại, còn nhớ không con?
Cô con gái vừa khóc vừa trả lời với giọng bực mình:
- Hồi đó con chưa có kinh nghiệm! Bây giờ khác, con đã khôn lớn và trưởng thành rồi, hơn nữa trên đời này đâu phải chỉ có một người đàn ông!
Người mẹ vẫn từ tốn nhẫn nại khuyên con:
- Con ơi, con cho rằng hai đứa cháu ngoại của mẹ sống không cha là tốt hay sao? và sau này không bị ảnh hưởng gì hết sao con? Ngày xưa nếu cha mẹ mà có những suy nghĩ như con ngày hôm nay, thì con có lẽ đã không biết cha mẹ mình là ai đó con ơi! Vợ hoặc chồng thì ai cũng có thể kiếm người khác, nhưng hai đứa con của con suốt đời cũng chỉ có một người cha và một người mẹ thôi con ạ. Trẻ thơ mà chịu cuộc sống mồ côi dù là cha hay mẹ. Đó là một điều bất hạnh lớn đối với trẻ thơ đó con à. Chỉ vì những tự ái, những ích kỷ nhỏ nhen của bản thân mà con đành bắt hai đứa con của con phải gánh chịu sự bất hạnh hay sao?
Nhân lúc trời đang mưa, người mẹ chỉ cho cô gái:
- Con hãy nhìn xem, ngoài vườn con gà mái đang xòe rộng hai cánh hứng chịu cơn mưa, gió bảo để ấp ủ cho đàn con. Một con gà mẹ mà còn sẵn sàng chịu đựng những gió mưa của cuộc đời để đàn con được yên ấm. Mà con gái của mẹ chẳng chịu được những nỗi bất hòa giữa vợ chồng để phải bắt chính hai đứa con của mình gánh chịu những bất hạnh của cuộc đời sao con!
Con biết không: những xích mích phiền muộn trong cuộc sống vợ chồng chưa đáng kể gọi là gió bão của cuộc đời, và nhẫn chịu những điều đó cũng chưa đáng kể là sự hy sinh cao cả của lòng mẹ thương con đâu con ạ. Hãy bình tâm suy nghĩ lại đi con gái thương yêu của mẹ.
Nghe lời người mẹ khuyên cùng nhớ hình ảnh gà mẹ chịu đựng cơn mưa gió để che chở cho đàn con của mình, cô gái vui vẻ đem hai đứa con của mình trở về với gia dình. Và từ đó vợ chồng con cái trong gia đình cô ta sống yên vui hạnh phúc và thông cảm.
|