Một Mùa Xuân
Ngô Thiên Tú
Ngồi bán rong mà mắt Mẹ ngơ ngác
Luôn dặn con hãy chăm chú coi chừng
Lỡ có chạy nhớ như lời Mẹ dặn
Cả mùa xuân lệ thuộc cái gói này
Nó đứng đấy giương mắt nhìn thật kỹ
Sợ người ta đến bắt Mẹ tịch thu
Không giấp phép bán hàng rong thật khổ
Nhà nó nghèo đành chấp nhận mà thôi
Mấy ngày nghỉ nó theo Mẹ đi bán
Hiểu cuộc đời lòng buồn bã bâng khuâng
Thương Mẹ nó dáng thon vóc liễu
Cũng không yên với thân phận cơ hàn
Nó bước mau theo bàn chân hối hã
Trời bình minh Mẹ vội vã hơn thường
Sợ trể chợ người ta giành chổ tốt
Giục con khờ theo chiếc bóng gánh đêm
Mỗi ngày có chút tiền, mẹ mua vài thứ
Cố làm sao cho đủ lễ cuối năm
Cúng ba mươi mừng tết đến Quê Hương
Mà quên đau trên vai gầy khổ cực
Mẹ đốt nhang thấm thì khấn vái
Bán được hàng đừng bị bắt hôm nay
Gọi nó lạy cầu Ba về phù hộ
Nó chắp tay trong đôi mắt dại khờ
Nó hớt hãi chạy nhanh vào ngõ hẻm
Hai bàn tay ôm chặt một gói hàng
Như Mẹ dặn nó băng về mái tranh dột nát
Dắt đứa em gởi hàng xóm lên phường
Em nó khóc hay tin Mẹ bị bắt
Trên đường đi nó dành dỗ em thơ
Năn nĩ em đừng lo đừng sợ
Mà lệ buồn nó cũng nhỏ như mưa
Gặp được Mẹ, em nó ôm khóc ngất
Tủi cuộc đời Mẹ nó cũng rưng rưng
Nó ngơ ngác nhìn gánh hàng bị bắt
Không còn gì ngoài hai thúng trống trơn
Lòng nó đau hơn là ai vừa đánh
Chờ đến đêm Mẹ nó được thả về
Nó cõng em trong nỗi buồn thầm kín
Nhìn phố phường đầy màu sắc giàu sang
Về đến mái tranh nó phụ Mẹ nấu bếp
Mẹ nó buồn làm anh em nó buồn lây
Nó sung sướng được Mẹ vuốt đầu khen ngợi
Khi gói hàng giao nó hãy còn nguyên
Không phi pháp chỉ là số tiền nhỏ
Vốn mưu sinh của một gia đình
Thế mà mất thì mùa xuân này nhà nó
Sẽ u buồn như không có mùa xuân
Ngủ đi con mai mẹ con mình đi chợ khác
Không bán buôn thì tiền đâu để lo toan
Còn nhiều thứ cũng cần phải mua kịp
Sau tết này làm đám giổ Ba con
Nó thức giấc chui ra mùng uống nước
Nó ngỡ ngàng thấy Mẹ thắp hương
Miệng thầm thì khấn vái với tổ tiên
Gọi cha nó linh thiêng về phù hộ
Hồi chiều này hồn nó như rủ chết
Nghe người ta mắng chửi mẹ trăm điều
Nó buồn bã cuộc đời thương mẹ lắm
Tủi phận nghèo nó gục khóc tuổi thơ
Mẹ vẫy gọi nó ra ngồi bên cạnh
Vuốt đầu con mà nước mắt lại tuôn
Ráng lo học để sau này giúp mẹ
Cuộc dời nghèo sẽ không có mùa xuân
Đêm giao thừa Mẹ lì xì tiền cho nó
Nó nhận rồi nhét lại túi Mẹ cho
Cất đi Mẹ để làm vốn bán buôn
Mẹ rất cần để nuôi con và em nữa
Mặc bộ đồ mới lòng nó buồn khôn tả
Nhìn Mẹ hiền vẫn chiếc áo vá vai
Nó âm thầm vào lục trong tập vỡ
Tặng Mẹ xuân về, với trang giấy học trò, nó vẽ mùa xuân
Nó thắp nhang âm thầm cầu nguyện
Mùa xuân sau Mẹ nó không khổ như xuân này
Ấm thầm buồn nó viết vào trang sách nhỏ
Một mùa xuân đã lặng lẽ trong đời
|