LỜI RU BAN TRƯA
Võng đưa mòn vẹt trưa hè
Anh ru em thức mà nghe lòng mình.
Trời cho cái miệng thậm xinh
Bàn chân nát đá cuối ghềnh vẫn theo
Tình yêu lớn bởi tình yêu
Cánh chim lớn bởi ráng chiều heo may
Cái lần tay chạm phải tay
Chạm miền đất lạ, có cây ngô đồng
Thế rồi hạ, thế rồi đông
Thế rồi cửa khóa mà không có chìa
Nỗi buồn đâu dễ sẻ chia
Anh ngồi dỗ phía bên kia nỗi buồn
Ai rằng dại, ai rằng khôn
Yêu em, anh khó hiểu luôn chính mình
Giận hờn nhiều lúc thất kinh
Giếng trong chỉ một bóng hình em ơi
Xin đừng bứt lá thả rơi
Kẻo vèo bay mất những lời anh ru.
Nguyễn Ngọc Oánh