Ngày xưa ở 1 vùng thôn xóm kia, có 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh
đẹp. Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy ở nhà với mẹ
chồng...Cô chăm sóc mẹ chồng và lo mọi chuyện trong nhà rất chu đáo.Mọi
người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na.
Trong vùng ko ít đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp. Trong số đó có một tên yêu cô đến
điên cuồng. Nhiều lần hắn tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối và thế là hắn từ yêu hóa ra căm hận. Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã ko giữ tròn trinh tiết của người vợ, và là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh.......Tin đồn cứ thế truyền đi khắp nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô. Không thể nào chịu nổi với những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm, một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết. Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn ko hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi. Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt rồi hắn tìm đến cụ già nhất làng và cũng là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông 1 lời khuyên.
Cụ già nghe xong mọi chuyện ko nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng. Cụ xé chiếc gối và thả xuống. Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già
bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên
lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói:
Những lời do ngươi nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, ko thể
nào lấy lại được. Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được
(sưu tầm)