Ai Bảo Net Là Ảo ? - Tạ Thạc
Tôi cứ tưởng rằng vào NET rồi CHAT thì có hại gì đâu. Vài ba câu ái ân trên nét, mấy dòng thư nói bóng nói gió, nói yêu qua " nét ", hay qua những bức thư tình gửi qua, nhận lại, dù có tha thiết mấy đi chăng nữa thì đâu có thể gọi là ngoại tình, là gian phu dâm phụ cơ chứ! Cũng chẳng vì vậy mà mang tội "phá gia cang", vì đấy chỉ là những vần thơ, câu văn lãng mạn mà thôi.
Ngày Vương Thúy Kiều cất bước từ Quận Cam qua Houston thăm Kim Trọng là tôi, vì đã thấy người bằng xương bằng thịt, thì lúc đó tôi mới thật sự cảm thấy trong người tôi nóng ran như lên cơn sốt, nhưng bệnh nóng ran đó tan biến một cách mau lẹ như gặp thầy gặp thuốc, khi nàng biến.
Nàng ra về, cơn sốt hạ, nhưng hình như chưa dứt hẳn. Cho đến một ngày vợ tôi bỏ nhà ra đi tôi mới thấy sự thật quá phũ phàng, nghiệt ngã! Ðối với tôi, lúc đó chỉ còn một cách duy nhất là tự đấm ngực, đọc lớn tiếng rằng “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng" hay hối hận chỉ vì tại Chát cũng thế.
Câu người xưa thường nói trên đầu môi chop lưỡi “không có lửa sao có khói ” thật đúng với hoàn cảnh của tôi hiện tai mà đến giờ này tôi mới hiểu rõ nghĩa nó một cách ngọn ngành, ăn năn thì đã muộn mất rồi!
Kể lại cuộc tình của vợ chồng tôi thì cũng lãng mạn không khác gì những nhân vật trong tiểu thuyết. Chúng tôi đã có với nhau hai mặt con, bé Hưng, bé Hoàng cách nhau ba năm, hai thằng kháu khỉnh được sinh ra trong thời gian trên năm năm chúng tôi chung sống. Bé Hưng đã đươc trên 3 tuổi, Hoàng 1 tuổi, thế mà nhiều lúc nó vẫn còn đùa gọi tôi bằng "chú" như trước khi quen nhau, vì tôi lớn hơn vợ một con giáp có lẻ, nghĩa là tôi hơn nàng những 13 tuổi
Sự chênh lệch với con số 13 thật éo le, tôi thì "nể" nó là "con nít" nó thì đôi khi coi tôi là hàng cha chú, xếp vào loại "già chơi trống bỏi", nhưng vẫn an phận duyên số giữa tôi và nàng do "Ông Tơ, Bà Nguyệt” xếp đặt, nên nếu có ấu ó với nhau chỉ qua loa thôi, chứ không bé xé to.
Những ngày tháng chưa quen nhau thật buồn cười, khi tôi thấy con bé ấy ăn mặc rất là thô sơ dân giã, quần jean xanh bạc mầu mà ngày nào nó cũng mặc với những chiếc áo cổ lá sen, cũ kỹ giống nhau, chỉ khác mầu, có lẽ quần áo đó đã theo nó từ Việt nam qua theo diện Hát Ô với người bố khô cằn vì bao gian khổ trong nhiều năm lao cải, tù dày ở miền thượng du Việt Bắc. Hình như nó chỉ thích mặc những bộ đồ cũ kỹ đó để đi học, nó đến trường vào lúc 2 giờ 30 chiều bằng xe lô ca chân, nghĩa là cuốc bộ, và từ trường trở về nhà vào lúc 10:30 tối, cũng loại xe chân ấy, tôi thật thán phục nó vì bất kể mưa hay nắng, nóng hay lạnh, ngay cả lúc trời đang đổ mưa ào ạt, nó cũng thủng thẳng đi bộ.
Nó có thói quen che dù đi trong nắng, dưới mưa và cả trong gió lạnh nữa, nghĩa là đối với nó, cây dù gần như là vật bất ly thân. Ngày mưa thì khoác thêm chiếc áo mưa khổ lớn, thùng thình như chiếc bao bố chụp vào thân hình nhỏ thó của nó. Thấy nó có nhiều điểm khác người, đôi lúc tôi lững thững theo sau, định khi nào có dịp làm quen, hỏi han dăm ba điều cho thoả tính tò mò, nhưng khi thấy bộ mặt đăm chiêu lạnh lùng, khó ưa của nó nên mất hết hứng.
Nhưng có một hôm thật tình cờ, tôi ra đứng tựa lưng vào tường nhà tôi trước cửa trường, phì phèo điếu thuốc trong cơn giá lạnh mùa đông, nhìn các loại xe đưa học sinh đến trường, từ xe bus, xe taxi, xe nhà dừng lại thả người. Trời thì lạnh cóng, chỉ khoảng 31- 32 độ F , (dưới độ đông đá) làm cho các vũng nước còn đọng đêm qua đông thành đá trơn trượt.
Thành phố Houston ít khi có tuyết rơi, nhưng lại hay mưa, mà nếu mưa, đôi chỗ trũng nước đọng vũng, khi trời lạnh dưới 32 đô F, nước đọng đông thành đá trơn trượt rất nguy hiểm cho người lái xe, đôi lúc thắng xe không ăn, hay mất sự kiểm soát xe quay ngang, hay ngược vòng 180 độ. Người đi bộ cũng nguy hiểm không kém khi họ bước trên mặt đường nước đông đá thì chẳng khác nào bước đi trên mặt kính ướt, có thể trượt như đi “ba-te” vấp té.
Tôi đang trầm ngâm qua làn khói thuốc, giữa trời lạnh cóng, buốt đến tận xương, cũng chỉ vì cơn thèm thuốc nó hành, nếu không thì tội gì mà vác thân xác ra đứng giữa trời giá lạnh. Ðang thả hồn mông lung, chợt nhìn thấy nó đi bộ tiến về ngả cổng nhà trường, lếch thếch với cái áo mưa như cái bao bố trùm đầu, tay giữ chặt chiếc dù như dằng co với những cơn gió lạnh từ phía bắc thổi xuống. Miệng cắn chặt cái giỏ xách.
Tôi tự nghĩ sao nó cứ tự đày đoạ mình như vậy? Nói tự đày đoạ cũng không ngoa vì từ nhà nó đến trường, sẵn đường xe bus, sao nó không chịu đi, tiền vé xe bus rẻ rề, nếu mua xử dụng cho cả tháng thì còn rẻ hơn nữa! Trạm xe bus ngay trước cửa trường, mà nó không chịu đi, cứ cuốc bộ thì con bé chẳng tự đày đoạ nó thì còn gọi là gì ? Nó đi thật nhanh theo lối cổng chính của trường như sợ cơn gió lạnh đuổi theo, chân bước xiêu vẹo, thế là nó té ngã lăn kềnh, chiếc giỏ nó xách cũng lăn theo nó, đổ ra một đống tập vở học trò, mấy cuốn sách giầy cộm, cùng với mớ bạc cắc văng tung toé, nhìn thấy cảnh đó, tôi hớt hải chạy tới:
- Cô có sao không?
Nó như thu hết can đảm, nén đau rồi hỏi ngược lại tôi:
- Chú, Việt Nam hả? Vậy mà mấy lần nhìn thấy chú, cháu tưởng chú ba tàu!
Trời ơi đất hỡi, người tàu là được rồi, hay văn hoa chút thì là người hoa, còn nói chú ba tầu nghe có vẻ xấc xược gì đâu ấy. Tôi vẫn câu hỏi cũ:
- Cô có sao không?
- Ðứng lên không nổi nữa nè chú ơi, cái bàn tọa không ổn rồi, lót và đệm kỹ thế mà cũng bị bể cái mông đít!
Tôi vừa tội nghiệp, vừa bật cười vì câu nói bốp chát có vẻ dân giã, tự nhiên của nó..
- Ðể tôi đỡ cô dậy nghe!
- Lượm cặp, tiền, cây viết lại giùm đi!
Nó nói sẵng giọng như ra lệnh. Tôi vừa giận vừa thấy thương nó, tội nghiệp, cúi lượm cặp và chừng 15, 16 đồng quarter văng tung toé và cũng chừng dưới 20 đồng dime rải rắc khắp nơi, khi lượm gọn lại, tổng cộng chừng trên 5 đô la bạc cắc.Tôi thu gọn bỏ vào túi xách rồi bảo nó:
- Ừ, đây này, bây giờ thì cô vịn tay tôi mà đứng lên nhé.
Nó đứng dậy, vừa xuýt xoa, chân đi cà nhắc miệng thì lẩm bẩm:
- Ui gia đau quá! Ông Già mắc dịch chi đâu mà khiến lạnh quá để người ta muốn chết cóng luôn!
Thấy nó chửi Ông Già, tôi hỏi lại:
- Cô chửi Ông Già nào?
- Thì Ông Trời Già chứ còn ai nữa!
Tôi nói:
- Cô dám chửi rủa Ông Trời, không sợ ổng phạt sao?
- Bị rồi, sợ gì nữa chú?
- Thế à, cô không sợ Ông Trời thiệt sao? Ờ, mà hồi nãy cô nói lót và đệm, mà đệm lót cái gì vậy?
- Thì lót hai cái quần đó chú, còn đệm thêm cái khăn nỉ ngay chỗ bàn toạ nữa, vậy mà té vẫn đau.
Tôi cười lớn, rồi hỏi;
- Quần thì lót đệm như thế, còn cô lót mấy cái áo?
- Có năm cái thôi chú!
- Trời đất ơi, thảo nào cô trông giống cái thùng phuy biết đi, cô không thấy lót đệm như thế là gò bó lắm sao?
- Thấy chứ, nhưng còn hơn bị chết cóng.
- Nếu sợ chết cóng sao cô không đi xe bus, mà khi nào gặp tôi cũng thấy cô cuốc bộ?
- Đứng đợi xe bus cũng bị chết cóng vì lạnh, chi bằng đi bộ cho nóng người lên, bớt ca-lô-ri cũng tốt, là dịp để tập thể dục, đỡ lo bệnh phì như ..... như chú đấy!
- Ối chà, cô cũng vui tính nhỉ ?
- Vui gì chú, sự thật là vậy mà, tại chú không cảm thấy chú đang mập phì thôi, chứ cháu là người ngoài, thấy rõ lắm, chú nặng chắc cũng cỡ trên 180 pound, như thế không phải là mập phì sao?
Rồi nó nói tiếp:
- Người mập phì như chú, chẳng chóng thì chầy cũng bị tăng xông máu, cao mỡ đó chú ơi!
- Cô đoán mò giỏi thật, làm tôi có cảm tưởng cô đang là bác sĩ cảnh cáo tôi vậy!
Cháu nói điều tốt, có lợi cho sức khoẻ, chú không cám ơn thì thôi! Thôi không thèm nói nữa!
Chúng tôi đang nhởn nhơ đốp chát thì chợt nghe ông trực trường gọi với:
- Nè, tụi bay có biết là tụi bay té, vết thương đang chảy máu nhỏ giọt tùm lum không?
Tôi vội cúi nhìn xuống đất, thì ra là máu thật, nhìn quanh quất, tôi phát hiện có vệt máu nhỏ xuống đất thành vệt, trời lạnh màu máu đỏ đã thành nâu, có lẽ rỉ ra từ hai cái đầu gối của nó. Vậy mà nó không biết đau gì cả? Tôi bảo:
- Đầu gối cô chảy máu rồi, phải vô phòng y tá băng bó lại thôi.
- Chúa bà ơi, sao hôm nay xui quá không biết nữa, đúng là ra đi không coi ngày.
Tôi sững sờ nhìn nó, bất giác hỏi:
- Máu chảy nhiều quá, à mà cô có cảm giác đau đớn gì không?
- Lạnh quá, cảm gì nổi hả chú ?!
Nó không cho tôi được nhìn coi chỗ hai đầu gối nó bị rách lớn đến cỡ nào, vì nó bắt tôi đứng chờ ngoài cửa, không được vào trong lúc y tá làm nhiệm vụ . Sau khi nó ra khỏi phòng y tá, tôi nhìn lỗ rách của hai chiếc quần, một cái mặc ngoài một cái đệm trong, rách toang hoác khiến tôi có thể hình dung vết trầy to và đau lắm chứ không vừa.
Tôi đã làm quen được với nó, biết tên nó là Thuý Hằng, mới qua Mỹ theo diện HO, nó thuộc diện ăn theo, bố nó Sỹ quan Nguỵ học tập trở về, được vớt đi cho qua Mỹ định cư vì lý do nhân đạo. Nó còn đang học ESL, lúc nó gặp tôi là lúc tôi đang thất nghiệp, rảnh rỗi tôi cắp sách đến trường để có cớ ăn tiền thất nghiệp. Tôi khoe với nó điều này, nghe xong nó tỉnh bơ chửi xỏ:
- Nếu ai cũng giống chú thì cả nước Mỹ này rồi cũng giống Việt nam mất thôi!
Rồi nó lẩm bẩm một mình, nhưng cố tình cho tôi nghe thấy:
- Toàn những phường tính lợi riêng cho mình, không chịu mở mắt ra nhìn những người khác lam lũ khổ nhọc.
Tôi nghe nó chửi đổng, nhột nhạt quá nên tự ái nổi dậy, nghĩ bụng con nhỏ này láo thật, nó xỏ xiên tôi mà chẳng hề ngại tôi giân, mà nghĩ lại tôi là người dưng nước lã, giân hay không cũng có ăn nhậu gì đến nó. Tuy vậy, tôi cũng đánh bài xa lánh vì nếu thấy cái bản mặt nó chắc là tôi nổi sung lên mất, vả lại có khi còn phải nghe những lời nói xỏ xiên, có khi nó lại còn khám phá thêm những điều gì xấu về tôi nữa chăng?
Tôi qua đây trước nó hơn mười năm nên từ đường xá, phong tục tập quán cũng như lề luật Mỹ tất nhiên tôi kinh nghiệm hơn nó. Thế mà nó chưa hề hé môi nhờ vả hay hỏi han tôi một điều gì. Nó không đẹp như tên của nó là Thuý Hằng, chắc ngày nó mới sinh ra, bố mẹ nó muốn nó đẹp như minh tinh Thẩm Thuý Hằng, được gọi là "Người Ðẹp Bình Dương" nên nó có cái tên đó chăng?
Nước da nó ngăm đen mầu bánh mật, nhưng đen dòn dễ thương, khi mà cái mặt nó không chù ụ thì nhìn nó cũng coi được, nhưng lúc mặt nó hầm hầm, nổi tam bành mụ lên thì khiếp lắm.
Có lẽ vì nó hay kiếm chuyện, gây bất hoà với tôi nhiều, nhưng tôi vẫn không giận nó. Có một hôm tôi rủ nó đi sinh hoạt văn nghệ cho Cộng đồng Người Việt Houston và Vùng Phụ Cận, nghe tôi vừa dứt câu, nó nói:
- Cháu không có rảnh mà đi làm chuyện rỗi hơi đâu chú ơi.
- Là chuyện lành mạnh, văn nghệ duy trì ngôn ngữ Việt mà, không tốt sao?
- Cháu có đến dự một lần rồi, duy trì cái quái gì đâu? Chỉ xúm lại đàn hát um xùm, nhảy nhót như bày khỉ, chỉ để ăn nhậu chứ có thấy duy trì cái gì đâu? Nếu có nói duy trì, chắc là duy trì mấy câu chửi thề, thói ăn nhậu, nhảy đầm nhảy đìa mà thôi !
Từ đó tôi giận nó thật! Rồi bẵng đi một thời gian tôi không trò chuyện với nó, khi gặp nhau chỉ chào "Hi" cho có lệ, tôi chẳng vui gì mà nó thì dửng dưng như chẳng có chuyện gì … Hàng ngày nó vẫn cuốc bộ đến trường để 10 giờ rưỡi tối khi tan lớp, lại thủng thẳng cuốc bộ về nhà.
Tôi thầm phục nó vì khi điều tra ra biết nó lấy 3 lớp một term, nghĩa là hơn cả học full-time dù nó chỉ đến trường có nửa ngày! Còn tôi thì sốt ngày ở trường mà cũng chỉ lấy có 3 lớp! Tôi thán phục nó lắm, nhưng tự an ủi mình rằng chắc có lẽ nó học ESL và lấy thêm môn Toán vì toàn con số cho dễ dàng, lớp phải dung anh ngữ thì làm sao nó theo nổi, hơn nữa nó không tham gia sinh hoạt gì với trường, với lớp cũng như Cộng Ðồng Người Việt nên nhàn rỗi, nhiều giờ học hơn tôi.
Rồi một thời gian 3 tháng hè trôi qua, tôi phải đi làm part-time nên không đến trường, vả lại mùa hè tôi cần phải dành nhiều thì giờ đi giải trí, tắm biển v.v. ai mà phí công đến trường. Và hơn thế nữa tôi có chủ trương cắp sách đến trường là để có lý do ăn tiền thất nghiệp, vậy đâu có cần chăm chỉ cho lắm!
Hết ba tháng hè, tôi quay lại ngôi trường Harris County College với tâm tư chán ngắt, đầu tiên là tôi đi tìm cái danh sách dán ngoài cửa của lớp Toán Thống Kê, đã thấy tên tôi, nhìn tổng quát xem có thấy có tên ai là người quen, thì chợt bắt gặp tên nó. Tôi kêu thầm trong bụng: "Ôi chau, nó chì ghê nhỉ, dám mò vào lớp này khi mà mới đặt chân đến Mỹ trên dưới sáu tháng, tôi thầm nghĩ và khoái chí vì nghĩ rằng phen này thế nào nó cũng phải quỵ lụy, nhờ cậy tôi vì loại toán này "không phải chỉ toàn là con số, mà còn phải giải thích bằng chữ nghĩa". . .
Tôi lại lần mò qua lớp Biology thì lại thấy có tên nó! Mẹ kiếp, nó có chí và học giỏi thật! Tự nhiên cơn tự ái chạy ran tôi cảm thấy nghẹn cổ, thật con bé này "điếc không sợ súng”, mới đến Mỹ, tiếng Anh dở như hạch mà dám bò vào mấy lớp loằng ngoằng những chữ như vầy, đúng là nó uống thuốc liều rồi..
Gần đến giờ vô lớp tôi chưa vào vội, đứng chờ, nó đến từ đàng xa, vẫn cái cặp, đúng ra là cái giỏ xách, vẫn cổ áo lá sen, quần Jean xanh bạc mầu, chỉ khác nay là mùa thu, tiết trời ấm áp, không nóng quá mà cũng chưa lạnh quá nên nó không trang bị 2 lớp quần, 5 lớp áo nên nhìn thấy thân hình nó thon gọn, nhỏ nhắn, mái tóc không bù xù như trước nữa, dáng đi tha thướt ra vẻ thanh nữ, nét mặt vui tươi hẳn ra, chứ không còn khô cằn khó ưa như lúc tôi gặp nó lần đầu, tôi lên tiếng chào nó trước:
- Hi cô, không gặp mấy tháng mà trông cô lạ quá!
- Lạ gì đâu chú ơi, mập thêm ra thì có, nói quanh co làm gì cho thêm mệt!
Tôi không biết nó có mập thêm hay không, vì khi gặp, nó trang bị nào áo nào quần dầy như cái bao bố thì làm sao tôi phân biệt được lúc đó với bây giờ ! Mà mẹ ơi! Nó lại bốp chát vào mặt tôi rồi, tôi cũng đâm ngang hông luôn trả đũa:
- Ừ, cô trông ra dáng thiếu nữ đấy chứ, hồi trước trông cô cứ như là bà . . .
- Như ‘bà chằng’ phải không chú?
-Thật đúng, cô giỏi đoán như thần.
- Cháu đâu có đoán, bà chằng thật đó, Ở nhà cháu là bà chằng con của gia đình đấy mà. Hôm nay cháu học chung với chú, để chú coi, cháu chằng lửa lắm đấy.
- Chú coi rồi, chằng ăn trăn quấn nuốt cũng không vô.
- Vậy là chú thông minh đấy
- Tôi thông minh là dĩ nhiên rồi "Thông minh vốn sẵn tính trời” Nguyễn Du đã nói!
- Chú chỉ thông minh đột xuất thôi!
- Cô nói thế là nghĩa là gì ?
-Thông minh đột xuất còn lại thì ngu thường trực!.
Nghe thế, tôi giận phát run lên, con nhỏ này quá đáng lắm mà, không biết kiếp trước tôi có hận thù gì nó không mà nó chơi tôi nhiều vố sát ván vậy ? Tôi nghiêm nét mặt .
-Cô nhỏ hơn tôi, gọi tôi bằng chú mà cô đối đáp như vậy, cô không thấy là cô hỗn xược lắm sao?